Hiển thị các bài đăng có nhãn tập 2. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tập 2. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

LÒNG YÊU THƯƠNG -T2


Link sách: https://mega.co.nz/#F!KBli1SJS!Tpz4YCnhtYJ8I21CPRt1bQ

MỤC LỤC


LỜI NÓI ĐẦU

LÒNG YÊU THƯƠNG 

THIÊN ĐÀNG VÀ ĐỊA NGỤC

BÀN TAY YÊU THƯƠNG

DÒNG CHỮ YÊU THƯƠNG TRÊN TƯỜNG

ĐỘC CHIÊU

VẾT THẸO

CÂY BÚT MÁY

THIÊN THẦN CỦA TÔI

SỰ HY SINH CAO CẢ

CHIẾN DỊCH SS 10

CÂY MẬN

MẸ LẠNH LẮM PHẢI KHÔNG?

TRỞ VỀ

MỘT VIỆC NHỎ

LÒNG BIẾT ƠN VÀ NIỀM MƠ ƯỚC

MỘT LY SỮA

CHIẾC MÁY ĐIỆN THOẠI

BỌN TRẺ XÓM CỐNG

NƠI CÓ CHỔ MẸ NẰM

CON “QUỶ” GÙ

CHỨA CHAN TÌNH MẸ

NGƯỜI BÁN TUỔI THƠ

MÓN QUÀ TỪ TRÁI TIM

LỜI NÓI ĐẦU


Trong tập một chúng tôi đã nói đến Lòng Yêu Thương là một đức tính tốt của muôn loài, cho nên khi mới lọt lòng mẹ sinh ra, loài vật nào cũng vậy đều sẵn có Lòng Yêu Thương. Nhưng khi áp dụng Lòng Yêu Thương vào đời sống hằng ngày thì Lòng Yêu Thương ấy không còn giá trị bình đẳng, hồn nhiên, trong sáng của nó như thuở ban đầu nữa, mà nó hoàn toàn thay đổi theo bản ngã ích kỷ, hẹp hòi, nhỏ mọn của mọi loài. Từ lòng yêu thương ấy nó sẽ trở thành lòng hung ác. Cho nên nói Yêu Thương chứ thật ra chính bản thân nó còn chưa Yêu Thương huống chi nó Yêu Thương ai.
Vì thế, mới nói Lòng Yêu Thương ấy đã trở thành nhiều cấp độ khác nhau trong cuộc sống hằng ngày, là vì không có danh từ dùng để chỉ Lòng Yêu Thương mà không Yêu Thương, hay để chỉ cho Lòng Yêu Thương nhiều hoặc ít.
Vì dụ: cha mẹ thương con cũng không phải bình đẳng vì có đứa thương nhiều, nhưng cũng có đứa thương ít. Cha mẹ thương con mà còn như vậy huống là anh em, chị em, tuy cùng máu mủ, cùng sống chung trong một mái ấm gia đình, nhưng tình thương ít nhiều mọi người đối xử lại khác nhau. Tại sao lại có những tình thương như vậy?
Tình thương ít hay nhiều đều do qui luật nhân quả, cho nên khi một người hiểu luật nhân quả thì họ thản nhiên trước tình cảm thương ít hay thương nhiều, họ không khởi tâm ganh đua hơn thiệt hoặc so đo với anh chị em, với mọi người.
Khi nói đến Lòng Yêu Thương đối với mọi người thì chúng ta nên dè dặt cẩn thận để xét qua những hành động có thật Lòng Yêu Thương hay không, hay chỉ lời nói suông ngoài đầu môi chót lưỡi.
Phải tránh Lòng Yêu Thương bằng cách mua bán trao đổi “bánh sáp đi thì bánh qui trở lại”, vì Lòng Yêu Thương ấy chưa thật sự là Yêu Thương.
Lòng Yêu Thương lúc nào cũng đi song song với Lòng Cung Kính và Tôn Trọng thì Lòng Yêu Thương ấy mới thật sự là Yêu Thương.
Thiếu Lòng Cung Kính và Tôn Trọng thì Lòng Yêu Thương ấy sẽ có những hành động thô bạo, hung dữ, lời nói thường to tiếng, nặng nhẹ với nhau, có khi còn chửi mắng và còn đánh đập nhau nữa. Đó là Yêu Thương, nhưng thiếu sự cung kính và tôn trọng.
Khi hai người thương nhau mà to tiếng với nhau thì chúng ta biết ngay, đó là Lòng Yêu Thương nhau nhưng thiếu sự cung kính và tôn trọng lẫn nhau nên càng Yêu Thương thì càng làm khổ cho nhau nhiều hơn.
Thiếu Lòng Cung Kính và Tôn Trọng lẫn nhau thì Lòng Yêu Thương ấy sẽ trở thành Lòng Yêu Thương độc quyền tức là Lòng Yêu Thương chiếm hữu. Khi Lòng Yêu Thương Chiếm Hữu đến với người nào thì người đó không bao giờ còn quyền tự do giao tiếp với những người khác. Và nếu muốn tự do giao tiếp với những người khác thì gia đình sẽ bất an thường có những chuyện xảy ra rầy rà lời qua, tiếng lại, hay nói bóng, nói gió khiến cho sự hòa hợp những người thân trong gia đình lần lần mất mát. Vì những điều này mà vợ chồng có khi đi đến ly dị chia rẽ nhau, ai đi đường nấy như nhà văn Nhất Linh đã viết:
Anh đi đường anh, em đường em
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi
Chẳng muốn trông mong xum họp lại
Bận lòng chi nữa lúc chia phôi”
Con người ai cũng có Lòng Yêu Thương, nhưng thường thiếu sự cung kính và tôn trọng lẫn nhau nên Lòng Yêu Thương ấy đã trở thành những hành động Thương Yêu ích kỷ, hẹp hòi, nên thường xem người mình Yêu Thương là của mình, do đó Yêu Thương mà làm đau khổ cho nhau.
Hiểu biết được như vậy, chúng ta hãy gạt bỏ Lòng yêu Thương thiếu sự cung kính và tôn trọng mà hãy cố gắng học tập và nuôi dưỡng Lòng Yêu Thương cung kính và tôn trọng lẫn nhau.
Trong cuộc đời này nếu ai cũng sống với Lòng Yêu Thương cung kính và tôn trọng lẫn nhau thì cuộc đời sẽ là Thiên đàng, Cực lạc phải không quý vị?
Lòng Yêu Thương cung kính và tôn trọng thì không bao giờ to tiếng, nặng lời với nhau cả. Lòng Yêu Thương của cha mẹ đối với con cái thiếu sự tôn trọng con cái nên thương con cái mà hay la mắng đánh đập, nhất là con cái lúc còn bé thơ.
Dù nó là con cái của mình sinh ra, nhưng nó cũng là một con người như bao nhiêu người khác. Vì thế bậc làm cha mẹ không được quyền đánh đập con cái của mình mà hãy tôn trọng nó như bao nhiêu người khác, tôn trọng con cái của mình là tôn trọng sự sống của nó.
Đừng nghĩ rằng nó là con cái của mình sinh ra thì mình muốn đánh đập nó lúc nào là cứ đánh đập. Đó là một quan niệm sai lầm từ ngàn xưa. Con cái mà đánh đập hay mắng chửi nó là thiếu sự tôn trọng sự sống.
Con cái của mình sinh ra nhưng nó là một con người như bao người khác, nó cũng có sự sống của riêng nó. Chúng ta làm cha mẹ chỉ nuôi nấng giúp đỡ con cái theo sự phát triển của nó chớ không bắt buộc nó phát triển theo chiều hướng của chúng ta. Chúng ta đừng nghĩ rằng trong cuộc sống này cái gì của chúng ta đều đúng hết.
Cho nên chúng ta đừng theo người xưa giáo dục con theo kiểu:
“Thương con cho roi cho vọt
Ghét con cho ngọt cho ngào”.
Đó là sự giáo dục thiếu tôn trọng quyền sống của người khác nên thường theo khuôn khổ của người xưa. Con cái của mình thì cứ đánh nó, dạy nó khiến cho nó nên người tốt. Ông bà cha mẹ thường lấy quyền của người lớn, của người làm ông bà, của người làm cha mẹ mà hiếp đáp quyền sống của con cái. Họ không biết tôn trọng quyền sống của con cái. La mắng đánh đập con cái mà bảo rằng giáo dục, đó là giáo dục lỗi thời.
Giáo dục bằng roi không đúng đạo đức nhân bản - nhân quả, vì còn làm con cái đau khổ. Nên giáo dục con cái bằng lời khuyên bảo bằng lời nhẹ nhàng ngọt ngào, chỉ rõ những điều sai mang đến tai họa làm đau khổ cho bản thân và những người thân trong gia đình.
Giáo dục bằng cách roi vọt đánh đập con cái và học trò là phản giáo dục thiếu văn hóa văn minh của thời đại khoa học. Giáo dục không cho phép đánh đập dù là con vật huống là con người. Giáo dục là dạy mọi người mang lại Lòng Yêu Thương với mọi người và mọi loài vật. Có đâu giáo dục lại đánh đập đem đến sự đau khổ cho con cái.
Đem đến sự đau khổ cho con cái thì đó không phải là giáo dục con cái mà đó là một sự đàn áp bắt buộc con cái phải làm theo ý muốn của mình, trong khi ý muốn của mình chưa hẳn đã hoàn thiện.
Đánh con cái làm cho nó đau khổ mà bảo rằng thương con cái thì cái thương đó chưa hẳn đã thương. Cho nên những bậc làm cha mẹ thương con cái mà đánh đập như vậy là thương con cái trong ngu si.
Vậy những bậc làm cha mẹ hãy lấy roi đánh vào thân mình rồi xem mình có biết đau không?
Đau sao lại đánh con?
Chúng ta cần phải thay đổi sự giáo dục con cái. Giáo dục con cái đúng nghĩa là cha mẹ phải biết tôn trọng sự sống của nó, nhờ đó cha mẹ chỉ là chỗ nương tựa vững chắc cho con cái mà thôi.
Nếu trong cuộc đời này ai cũng có chỗ nương tựa vững chắc thì khi gặp những nghịch cảnh thì mọi người sẽ vượt qua một cách dễ dàng bằng trí óc của mình.
Cha mẹ thương con cái còn không bình đẳng và sự phân biệt cũng rõ ràng: Đứa khôn lanh thì thương ít, đứa khờ khạo thì thương nhiều; đứa giàu sang thì thương ít, đứa nghèo khổ thì thương nhiều. Lòng Yêu Thương của cha mẹ còn như vậy. Khi mới nghe qua thì rất hay nhưng lại thiếu công bằng.
Bậc làm cha mẹ dù con cái khôn ngoan hay khờ khạo, giàu sang hay nghèo hèn thì phải thương yêu đồng đều; còn ngược lại đứa thương nhiều, đứa thương ít thì đó là đã đánh mất Lòng Yêu Thương bình đẳng của người làm cha mẹ…
Một cô giáo đứng trước lớp học mà bảo rằng tôi sẽ yêu thương tất cả học trò của tôi đứa nào cũng vậy thì lời nói ấy không đúng. Trong số học trò trước mắt cô giáo chúng có nhiều hoàn cảnh khác nhau thì làm sao lòng yêu thương của cô giáo bình đẳng đồng đều được.
Lòng Yêu Thương thực hiện qua sự bất hạnh của người khác, biết rằng đối với người giàu cũng như người nghèo chúng ta đều thương yêu bình đẳng như nhau, nhưng người nghèo khổ thì chúng ta giúp đỡ để họ vượt qua những sự khó khăn chớ không phải chúng ta thương nhiều.
Nhưng người đời không hiểu khi thấy chúng ta giúp đỡ người nghèo khổ thì cho chúng ta thương họ nhiều.
Làm cha mẹ cũng vậy khi thấy đứa con nghèo khổ thì giúp nó thì những đứa con khác lại phân bì cho cha mẹ đứa thương nhiều đứa thương ít.
Sao cha mẹ lại lo cho em út nhiều quá vậy? Cái gì cũng cho nó hết.
Lời phân bì so đo như vậy là không đúng, vì em út phải sống nơi tự sở phải lo cơm nước cho ông bà và cha mẹ, phải gánh chịu bao tục lệ trong gia đình. Bao nhiêu sự cực nhọc đều đổ lên vai người con út.
Những việc nặng nhọc như: Con út phải gánh vác việc thờ cúng tổ tiên ông bà nhiều hơn các đứa con khác, nên sự tốn hao của nó cũng phải nhiều hơn, tuy nó có lãnh một phần đất hương quả nhưng công lao thờ phụng phải xem trong xem ngoài cho vén khéo sạch sẽ và còn phải có ngăn nắp nơi thờ phượng.
Ai cũng biết thực hiện sự thờ cúng tổ tiên ông bà cha mẹ cũng là thực hiện Lòng Yêu Thương. Cho nên thực hiện Lòng Yêu Thương là thực hiện những hành động muôn mặt:
- Ví dụ: bố thí cho một bà lão ăn xin một đồng bạc, một bát cơm cũng là thực hiện Lòng Yêu Thương.
- Nắm tay dắt một em bé băng qua đường cũng là thực hiện Lòng Yêu Thương.
- Dỗ dành một em bé đang khóc khiến cho nó không khóc nữa đó cũng là thực hiện Lòng Yêu Thương.
- Nhường nhịn không tranh hơn với người khác cũng là thực hiện Lòng Yêu Thương.
- Không tham danh, tham lợi sống một đời sống bình thản, thanh nhàn cũng là thực hiện Lòng Yêu Thương mình, thương người.
Bởi vậy thực hiện Lòng Yêu Thương không sao kể hết được trong cuộc sống hằng ngày. Nói dễ dàng nhưng thực hiện trong cuộc sống của con người hằng ngày đâu phải dễ. Phần đông người ta không có Lòng Yêu Thương nên mới làm ngơ trước nỗi bất hạnh của người khác.
Chúng ta thấy rất rõ, ở đời người ta nói nhiều về Lòng Yêu Thương, kêu gọi Lòng Yêu Thương, nhưng ngược lại chính họ lại yêu thương bản thân họ quá nhiều thành ra Lòng Yêu Thương của họ trở lại làm khổ họ làm khổ mọi người, nhất là làm khổ tất cả chúng sinh. Có đúng như vậy không? Chính họ cầm dao giết hại và ăn thịt chúng sinh thì Lòng Yêu Thương của họ ở đâu?
Quý vị cứ xem xét hằng ngày trong cuộc sống của mọi người thì quý vị thấy ngay, thân xác của mọi người là mồ chôn xác chúng sanh: Cá, tôm, gà, vịt, heo, dê, bò, trâu, ngựa, chó, mèo v.v… không có con vật nào mà họ không ăn thịt. Con người là một con thú ác độc nhất trên hành tinh này, hằng ngày có hàng tỷ tỷ loài vật chết vì loài người giết hại và ăn thịt.
Như trên chúng tôi đã nói Lòng Yêu Thương có từng cấp độ khác nhau, vì vậy trong cuộc sống của chúng ta, có người gan dạ dám hy sinh cứu người khác, dám hy sinh mình vì tổ quốc. Đọc câu chuyện Nơi Trở Về chúng ta mới thấm thía “Lòng Yêu Thương cao thượng khiến cho con người dũng cảm đầy gan dạ dám xông pha vào lửa đỏ cứu người”.
Bởi vậy Lòng Yêu Thương thật là cao thượng vô cùng. Cho nên chỉ có Lòng Yêu Thương thật sự mới dám biến mình trở thành những con người hùng, gan dạ, dũng cảm, mới làm nên những kỳ tích tinh thần Yêu Thương vĩ đại cho đời.
Lòng Yêu Thương vì người, nói thì ai nói cũng được, nhưng đến khi làm mới thấy khó vô cùng. Chúng tôi chỉ ước mong sao mọi người vì thương người mà quên mình để cho đời ngày càng tốt đẹp hơn.
Đọc những câu chuyện tâm hồn cao thượng của Hà Mai Anh dịch từ tiếng Pháp sang tiếng Việt, tuy sách do người Ý viết, nhưng sao tâm hồn của họ lại gần gũi với dân tộc Việt Nam đến thế. Các cháu bé tuy còn tuổi học trò nhưng vì lòng thương người mà quên mình dám hy sinh mình cứu người, khiến chúng tôi xúc động từ trong sâu thẳm của trái tim nên không thể cầm được những giọt nước mắt tự nhiên tuôn trào.
Lòng Yêu Thương là một cảm xúc tự nhiên mà mỗi người ai cũng có. Trên đời không ai sống mà thiếu Lòng Yêu Thương. Lòng Yêu Thương sẽ có ý nghĩa tốt đẹp nhiều hơn khi chúng ta biết ban tặng cho mọi người không phân biệt thân, sơ để làm cho cuộc sống ấm áp, hạnh phúc hơn; để làm cho mọi người gần gũi nhau hơn.
Thật là hạnh phúc vô cùng khi mỗi người biết tận dụng Lòng Yêu Thương của mình ban tặng cho những người gặp hoàn cảnh không may; ban tặng cho những người đang cần Lòng Yêu Thương thì đời sống của loài người sẽ đẹp đẽ biết bao!
        Kính ghi
Trưởng lão Thích Thông Lạc

LÒNG YÊU THƯƠNG

Nói đến LÒNG YÊU THƯƠNG thì ai nói cũng được, nhưng ở đời để thực hiện được LÒNG YÊU THƯƠNG thì ít ai làm được như chúng tôi đã nói trong lời nói đầu.
Bởi thực hiện LÒNG YÊU THƯƠNG là thực hiện bằng hành động chớ không thể đem lời nói suông. Hành động đem lại sự bình an, yên vui cho mình, cho mọi người và cho muôn loài vạn vật, đó là thực hiện LÒNG YÊU THƯƠNG sự sống.
Cho nên những người nào còn săn bắn thú rừng trong rừng núi, còn chài lưới bắt cá, câu tôm dưới ao hồ, sông biển để mưu sinh sự sống cho mình và cho gia đình mình, thì những người ấy chưa phải có LÒNG YÊU THƯƠNG sự sống.
LÒNG YÊU THƯƠNGc hỉ cho sự sống của mình, của những người thân trong gia đình mình thì như vậy chưa phải LÒNG YÊU THƯƠNG sự sống. Nó là LÒNG YÊU THƯƠNG ÍCH KỶ, HẸP HÒI, NHỎ MỌN chỉ với bản thân và và gia đình mình mà thôi. LÒNG YÊU THƯƠNG ÍCH KỶ, HẸP HÒI, NHỎ MỌN như vậy thường làm khổ mình, khổ những người thân trong gia đình và còn làm khổ cho muôn loài vật khác nữa. Cho nên nói nó là LÒNG YÊU THƯƠNG chứ thật ra nó chẳng phải LÒNG YÊU THƯƠNG mà nó là LÒNG ÍCH KỶ, HẸP HÒI.
Cuộc đời đã chứng minh cho chúng ta biết LÒNG ÍCH KỶ HẸP HÒI luôn luôn hay gây sự, hiếp đáp, hơn thua với mọi người để mong tìm sự an vui lợi ích cho mình. Vì thế nó thuộc về loại tri kiến VÔ MINH.
Dùng hai từ VÔ MINH để chỉ cho họ biết rằng LÒNG YÊU THƯƠNG của họ đang ở trong sự mê mờ, không sáng suốt thì rất đúng nghĩa.
Vì thế LÒNG YÊU THƯƠNG của họ luôn luôn phải tranh đấu với mọi người, mọi loài để bảo vệ và đem lại quyền lợi cho cá nhân và những người thân trong gia đình mình. Nhất là họ nuôi mạng sống của họ và của những người thân trong gia đình bằng cách giết hại các loài vật để làm thực phẩm, để nuôi mạng sống, đó là một hành động VÔ MINH. Chính hành động VÔ MINH này đem sự đau khổ vào bản thân của mình và những người thân trong gia đình, nhưng họ đâu biết rằng đó là những hành động tội ác vô cùng. Theo luật nhân quả làm ác thì phải chịu quả khổ đau. Vậy chính họ đã đem quả khổ vào thân và gia đình họ. Vậy mà bảo rằng LÒNG YÊU THƯƠNG.
Nuôi sống thân mạng của mình và những người thân trong gia đình mình bằng cách chài lưới cá tôm, giết gà vịt, đâm heo, đập đầu bò, cắt cổ dê, ngựa v.v.., loài vật phải chịu chết dưới bàn tay của con người hàng trùng trùng vạn vạn con trong một ngày thì quý vị có biết không?
Thật là đau lòng, nợ máu xương này quý vị trả biết bao giờ cho hết. Bởi tạo nghiệp nào thì phải trả nghiệp ấy. Bắt cá câu tôm thì phải sinh làm cá tôm để người khác cũng bắt cá câu tôm trở lại và như vậy nghiệp báo nhân quả vay trả, trả vay biết bao giờ hết.
Một hành động độc ác như vậy mà muốn mình và những người thân trong gia đình được bình an yên vui trong cuộc sống thì làm sao có được, phải không quý vị?
Một bằng chứng cụ thể hằng ngày trong cuộc sống của con người chúng ta đã từng chứng kiến loài người trên hành tinh này tự làm khổ mình, làm khổ những người thân trong gia đình và còn làm khổ tất cả các loài vật khác bằng cách giết hại và ăn thịt.
Hầu hết mọi người xem nhẹ sự sống của những người khác và nhất là muôn loài vật khác, nên thế giới lúc nào cũng có chiến tranh, cũng có xung đột, nhất là năm nào cũng có những thiên tai, gió to, bão lụt, nước lũ cuốn trôi nhà cửa, đất sụp, núi lỡ và những bệnh tật nan y xảy ra v.v… không nơi này thì ở nơi khác trên hành tinh này.

Không nên săn bắn và giết hại chúng sinh
Những hiện tượng tai ách cảnh báo cho con người như vậy mà con người còn chưa biết ăn năn hối cải để sống một đời thánh thiện không làm khổ mình, khổ người và khổ các loài vật. Hiện giờ người giết người mà còn chẳng có chút LÒNG YÊU THƯƠNG huống là giết hại loài vật để ăn thịt.
Vì sự sống của con người mà biến con người trở thành những con ác thú và bản tính còn độc dữ hơn bất cứ một loài vật nào trên trái đất này. Cho nên khi con người đã trở thành những con thú độc ác thì họ đâu còn LÒNG YÊU THƯƠNG sự sống nữa, phải không quý vị?.
Chúng ta nghe họ nói LÒNG YÊU THƯƠNG chớ sự thật ra con người hiện giờ không có YÊU THƯƠNG.LÒNG YÊU THƯƠNG của họ chỉ ngoài đầu môi chót lưỡi để lừa đảo mọi người. Bởi vậy chúng ta quả quyết nói rằng người nào còn giết hại và ăn thịt các loài vật khác thì những người đó không có LÒNG YÊU THƯƠNG sự sống.
Hành động sống vì cá nhân và cho những người thân của mình trong gia đình mình thì cũng giống như những loài thú vật. Loài thú vật phần nhiều không có LÒNG YÊU THƯƠNG sự sống, nên thường giết hại và ăn thịt các loài vật khác.
Vì thế khi nhìn xa hơn nữa chúng ta sẽ thấy những người nào còn ăn thịt chúng sinh như: cá, tôm, gà, vịt, heo, dê, v.v.. thì những người ấy không bao giờ có LÒNG YÊU THƯƠNG sự sống.
Có người bảo rằng tất cả mọi người ai cũng đều có LÒNG YÊU THƯƠNG, cớ sao lại bảo rằng họ không có LÒNG YÊU THƯƠNG. Đúng họ có LÒNG YÊU THƯƠNG nhưng LÒNG YÊU THƯƠNG ấy hạn hẹp nhỏ mọn chỉ đối với cá nhân và những người thân trong gia đình của họ mà thôi. Sự THƯƠNG YÊU HẠN HẸP như vậy thì không thể gọi là LÒNG YÊU THƯƠNG sự sống mà đó là TÌNH CẢM THƯƠNG YÊU ÍCH KỶ. Thường TÌNH CẢM THƯƠNG YÊU ÍCH KỶ này được mọi người áp dụng cho cá nhân và gia đình của mình. Cho nên chúng ta nói đó là TÌNH CẢM ÍCH KỶ của loài động vật. Chớ nó không thể gọi đó là LÒNG YÊU THƯƠNG sự sống được, vì TÌNH CẢM đó đã trở thành lòng ích kỷ, nhỏ mọn, hẹp hòi thường làm khổ mình, làm khổ người và làm khổ tất cả chúng sinh.
Bởi vậy quý vị hãy đọc câu chuyện “Thiên đàng và Địa ngục” để chúng ta suy ngẫm lại cuộc sống ích kỷ, hẹp hòi của chính mình và mọi người hiện nay ở thế gian này.
_______
Trưởng lão Thích Thông Lạc. Lòng Yêu Thương, Nxb. Tôn Giáo, 2011, tập 2.
Link: https://mega.co.nz/#F!KBli1SJS!Tpz4YCnhtYJ8I21CPRt1bQ 

THIÊN ĐÀNG & ĐỊA NGỤC

Có một người được đi tham quan THIÊN ĐÀNG VÀ ĐỊA NGỤC. Trước tiên anh ta tới ĐỊA NGỤC của vua Diêm Vương. Ở đó anh ta nhìn thấy một cảnh tượng lạ lùng: Trước mắt mọi người có rất nhiều món ăn ngon, nhưng không một ai ăn được. Cho dù họ ngồi bên bàn rượu, nhưng người nào cũng chỉ da bọc xương, mặt mày ủ rũ.
Anh ta lại phát hiện thấy cánh tay phải mỗi người buộc một cái đĩa, cánh tay trái buộc một con dao, chuôi dao và dĩa dài 4 phân làm cho họ không thể nào ăn được, vì vậy mà ai cũng bị đói.
Tiếp đó anh ta được đưa tới THIÊN ĐÀNG cảnh tượng ở đây cũng chẳng có gì khác chuôi dao và dĩa cũng dài 4 phân nhưng những cư dân ở THIÊN ĐÀNG đều ca hát, nói cười vui vẻ.
Anh ta nghi hoặc nhưng cuối cùng cũng tìm ra được câu trả lời. Đó là ở ĐỊA NGỤC mọi người đều muốn gắp cho mình vì thế mà không ai ăn được, còn ở THIÊN ĐÀNG thì mỗi người đều gắp cho người đối diện với mình và cũng được người đối diện gắp lại, vì mọi người cùng giúp đỡ lẫn nhau nên ai nấy đều có thể ăn uống rất vui vẻ và đầy đủ”.
Câu chuyện tuy đơn giản do một người có trí đã khéo diễn tả cuộc sống của con người trên hành tinh này, do lòng ích kỷ nhỏ hẹp chỉ biết lợi cho mình còn ai thì mặc kệ, vì thế nên con người sống trong cảnh khổ đau mà không biết nên thường tưởng khổ đau từ đâu đến nhưng không ngờ khổ đau từ lòng ích kỷ nhỏ hẹp của con người. Nếu con người biết thương yêu nhau, giúp đỡ lẫn nhau thì cuộc sống trên hành tinh sẽ là cảnh thế giới THIÊN ĐÀNG.
THIÊN ĐÀNG và ĐỊA NGỤC không phải là cảnh giới siêu hình mà từ xưa đến nay người ta thường tưởng tượng. Do câu chuyện này chúng ta cũng cần phải xác minh để làm sáng tỏ THIÊN ĐÀNG và ĐỊA NGỤC. THIÊN ĐÀNG và ĐỊA NGỤC không phải ở đâu xa mà ở ngay nơi tâm niệm của con người. Một tâm niệm khởi lên niệm giận hờn, thù oán, ganh ghét, tỵ hiềm, v.v.. thì đó là ĐỊA NGỤC, nhưng lại có những tâm niệm khởi lên thương yêu, tha thứ, giúp đỡ, an ủi v.v.. thì đó là THIÊN ĐÀNG. Cho nên THIÊN ĐÀNG hay ĐỊA NGỤC chỉ là cuộc sống thiết thực của con người, nơi tâm con người ở trên thế gian này.
Câu chuyện THIÊN ĐÀNG và ĐỊA NGỤC ở đây vốn đã nói lên được LÒNG YÊU THƯƠNG của con người đối với con người. Một lần nữa chúng tôi xác định: nhờ con người có LÒNG YÊU THƯƠNG mà cuộc sống thế gian này mới có cảnh giới THIÊN ĐÀNG, nếu con người thiếu LÒNG YÊU THƯƠNG thì cuộc sống thế gian này là ĐỊA NGỤC. Cho nên THIÊN ĐÀNG tự nơi cuộc sống của con người, chớ không có cõi THIÊN ĐÀNG siêu hình ở trên các tầng trời, thiếu LÒNG YÊU THƯƠNG là ĐỊA NGỤC. ĐỊA NGỤC không phải ở trong lòng đất của chúng ta.
Câu chuyện tuy chẳng có gì cao siêu vĩ đại nhưng nó nói lên được một sự sống đầy LÒNG YÊU THƯƠNG của con người đối với con người rất là thấm thía làm sao!
Chỉ LÒNG YÊU THƯƠNG vì mọi người, thì mới đem lại sự bình an, yên vui cho mình, cho người và cho muôn loài vạn vật.
Cho nên LÒNG YÊU THƯƠNG có mặt ở đâu thì hạnh phúc của muôn loài sẽ có ở đó. Vì thế chúng ta hãy tập sống với LÒNG YÊU THƯƠNG đối với mọi người, mọi loài vật và cỏ cây, đất đá núi sông trên hành tinh này. Chỉ có LÒNG YÊU THƯƠNG mới bảo vệ sự sống của hành tinh. Nếu LÒNG YÊU THƯƠNG không có thì hành tinh này chắc chắn một ngày nào đó sẽ bị hoại diệt. Quý vị có tin lời nói này không?
Dù khoa học có tiến bộ đến đâu, nhưng con người không có LÒNG YÊU THƯƠNG mà cứ giết hại và ăn thịt các loài vật khác như trâu, bò, heo, dê, gà, vịt, cá, tôm v.v.. thì hành tinh này không còn cách nào bảo vệ nó được.
Chỉ trừ khi con người sống trong thiện pháp không giết hại và ăn thịt các loài động vật khác nữa thì chúng ta mới có hy vọng bảo vệ hành tinh này. Còn ngược lại chúng ta cứ sống trong hành động ác giết hại và ăn thịt các loài động vật, thì từ những hành động ác giết hại và ăn thịt các loài động vật, nó sẽ phóng xuất ra những từ trường nghiệp ác của loài người. Những từ trường nghiệp ác này sẽ phủ trùm khắp hành tinh này thì quả địa cầu sẽ dần nóng lên và đi đến hoại diệt dễ dàng. Chừng đó chúng ta có muốn bảo vệ quả địa cầu cũng không bảo vệ được. Lúc bấy giờ chúng ta muốn sống cũng không sống được, vì quả địa cầu sẽ nổ tung và tan tành.
Cho nên ngay từ bây giờ chúng ta hãy sống thiện lúc nào cũng khởi LÒNG YÊU THƯƠNG đến với tất cả muôn loài dù động vật hay thực vật chúng ta cũng YÊU THƯƠNG.
Chính nhờ LÒNG YÊU THƯƠNG ấy mà chúng ta mới bảo vệ hành tinh sống của chúng ta. Hành tinh sống mà không có LÒNG YÊU THƯƠNG thì gọi là hành tinh chết chớ không thể nào gọi là hành tinh sống được.
Hành tinh sống có nghĩa là trên hành tinh có muôn vạn sự sống, nếu hành tinh chúng ta đang sống mà không có loài vật nào sống thì hành tinh chúng ta gọi là hành tinh chết. Có phải vậy không xin thưa cùng quý vị?
Cho nên quả địa cầu của chúng ta được gọi là hành tinh sống là vì có muôn loài vật đang sống trong đó với LÒNG YÊU THƯƠNG nhau.
Nếu LÒNG YÊU THƯƠNG ấy đối với muôn loài vạn vật khô cằn thì hành tinh sắp sửa hoại diệt. Chúng ta nên để ý điều này.
Vì muốn bảo vệ hành tinh sống của chúng ta mãi mãi trường tồn thì không có phương pháp nào tốt hơn là LÒNG YÊU THƯƠNG. Phải không quý vị?
_______
Trưởng lão Thích Thông Lạc. Lòng Yêu Thương, Nxb. Tôn Giáo, 2011, tập 2.
Link: https://mega.co.nz/#F!KBli1SJS!Tpz4YCnhtYJ8I21CPRt1bQ 

BÀN TAY YÊU THƯƠNG

Một hành động nhỏ nhoi của một cô giáo nắm tay dắt một câu bé khuyết tật đã nói lên được LÒNG YÊU THƯƠNG của mình đối với học trò, nhưng chính cô giáo cũng không hay biết LÒNG YÊU THƯƠNG của mình đã ban tặng cho học trò mình, cô làm với một hành động tự nhiên đối với người học trò đáng thương, nhưng chỉ có người học trò mới nhận ra LÒNG YÊU THƯƠNG ấy mà thôi.
“Trong một tiết dạy vẽ, cô giáo bảo các em học sinh lớp một vẽ về điều gì đã làm các em thích nhất trong đời. Cô thầm nghĩ: “Chắc rồi các em cũng lại vẽ những gói quà, những ly kem, hoặc những món đồ chơi, quyển truyện tranh”. Thế nhưng cô đã hoàn toàn ngạc nhiên trước một bức tranh lạ của em học sinh tên Douglas: Bức tranh vẽ một bàn tay!
Nhưng đây là bàn tay của ai? Cả lớp bị lôi cuốn bởi hình ảnh đầy biểu tượng này.
Một em đoán:
Đó là bàn tay bác nông dân.
Một em khác cự lại:
Bàn tay thon thả thế này phải là bàn tay của một bác sĩ giải phẫu.
Cô giáo đợi cả lớp bớt xôn xao dần rồi mới hỏi tác giả. Doulas cười ngượng nghịu:
Thưa cô, đó là BÀN TAY CỦA CÔạ!
Cô giáo ngẩn ngơ, cô nhớ lại những phút ra chơi cô thường dùng bàn tay để dắt Doulas bước ra sân, bởi em là một cô bé khuyết tật, khuôn mặt không được xinh xắn như các em khác, gia cảnh từ lâu lâm cảnh ngặt nghèo. Cô chợt hiểu ra tuy cô vẫn làm điều tương tự như các em khác nhưng hóa ra đối với Doulas bàn tay cô mang ý nghĩa sâu xa, một biểu tượng của LÒNG YÊU THƯƠNG”.
Bàn tay của cô giáo đã nói lên LÒNG YÊU THƯƠNG với cháu Doulas. Và trên hành tinh này còn có biết bao nhiêu bàn tay, những bàn tay ấy đang và sẽ thực hiện LÒNG YÊU THƯƠNG như:
Bàn tay của người nông dân thực hiện LÒNG YÊU THƯƠNGlà đang dầm sương dang nắng cày sâu cuốc bẫm sớm hôm chăm nom ruộng đồng mong cho cây lúa trổ đầy bông.
- Bàn tay của người y, bác sĩ xoa dịu những cơn đau của các bệnh nhân đang quằn quại trên giường bệnh và LÒNG THƯƠNG YÊU ấy luôn luôn ước mong cho những cơn đau của các bệnh nhân không còn tái diễn nữa.
- Bàn tay của người mẹ thực hiện LÒNG YÊU THƯƠNG luôn luôn chăm sóc nâng niu những đứa con thân yêu của mình mong sao các con mau lớn khôn để trở thành người hữu dụng cho xã hội.
- Bàn tay của những người con thực hiện LÒNG YÊU THƯƠNG lúc nào cũng hướng về người mẹ thân thương của mình để mong đền đáp công ơn sinh thành dưỡng dục, chín tháng cưu mang, tam niên nhũ bộ, công ơn trời biển ấy làm sao các con quên được.
Vì thế, khi cha mẹ còn sống phải luôn luôn làm vui lòng người, phải biết vâng lời dạy bảo của người, phải siêng năng học hành đến nơi đến chốn để làm rỡ mặt mẹ cha đối với ông bà, cô bác, anh chị em và những người xung quanh nữa.
Bởi vậy LÒNG YÊU THƯƠNG ở đâu có mặt là có sự an vui, thanh bình, yên ổn ở đó. Cho nên chúng ta là con người vì thế hãy đem LÒNG YÊU THƯƠNG đến với mọi người, mọi nhà.
_______
Trưởng lão Thích Thông Lạc. Lòng Yêu Thương, Nxb. Tôn Giáo, 2011, tập 2.
Link: https://mega.co.nz/#F!KBli1SJS!Tpz4YCnhtYJ8I21CPRt1bQ 

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

DÒNG CHỮ YÊU THƯƠNG TRÊN TƯỜNG

Một đứa bé mang LÒNG YÊU THƯƠNG đến với mẹ nó bằng những hành động chân thật tận trong trái tim yêu thương của nó, nhưng thiếu một chút nữa là nó bị ăn đòn bởi người mẹ.
LÒNG YÊU THƯƠNG bằng biểu tượng hành động nên chỉ những người có trí tuệ tế nhị mới nhận ra. Bởi vì trong cuộc đời chúng ta có nhiều bài học lừa đảo bằng hình thức YÊU THƯƠNG. Dùng miệng lưỡi YÊU THƯƠNG để lừa đảo rồi bóc lột người ta tận xương trắng, cướp lấy tài sản của người khác dễ dàng. Bởi vậy những bài học nói lời YÊU THƯƠNG đã làm cho người ta nghi ngờ tất cả LÒNG YÊU THƯƠNG.
Khi có YÊU THƯƠNG chân thật thì có THA THỨ, mà có THA THỨ thì trong lòng mới có an vui, thanh thản. Nhờ đó tất cả phiền não, giận hờn, thù oán trong lòng đều được buông xả. Còn ở đây người mẹ tức giận đứa con trai đã làm trái ý nên người mẹ la lối rầy mắng đứa con trai út nhỏ bé, nhưng khi nhìn DÒNG CHỮ TRÊN TƯỜNG nơi bà vừa quét vôi sạch đẹp thì bà không giữ được dòng nước mắt yêu thương con. Chúng ta hãy đọc: “DÒNG CHỮ TRÊN TƯỜNG.
Người mẹ đi chợ về, mệt mỏi xách giỏ vào bếp. Đón chị là cậu con trai lên tám, đang háo hức muốn mách ngay cho mẹ biết ở nhà cậu em đã làm chuyện gì.
- Mẹ ơi, khi con ra ngoài sân chơi còn bố nghe điện thoại, em đã lấy viết chì màu vẽ lên tường, ngay chỗ mới sơn lại, con đã la nhưng em không nghe.
- Người mẹ thốt lên tiếng rên rỉ“Trời ơi!” Rồi lập tức buông giỏ và bước qua phòng bên, nơi cậu con trai út đang sợ hãi trốn trong phòng.
Đến nơi, chị nghiêm giọng gọi con. Thằng bé trở nên sợ hãi vì đoán thế nào cũng bị ăn đòn. Lòng bực tức chị buông một tràng giáo huấn dài 10 phút về công sức, tiền bạc đã đổ ra để sơn lại tường, rồi bây giờ lại thêm một khoản chi phí nữa vì trò chơi không đúng chỗ của con. Càng mắng con, chị càng giận. Rồi chị lao đến chỗ thằng bé đang sợ sệt lấy thân che tác phẩm của nó.
Mắt chị bỗng nhòa đi khi nhìn lên chỗ tường con vẽ. Những gì chị thấy như một mũi tên xuyên thấu lòng chị: Dòng chữ “CON YÊU MẸ” được viết nắn nót và được viền ngoài cẩn thận bằng hình một trái tim nguệch ngoạc nhưng rất ngộ nghĩnh dễ thương”.                                     
                                                                             Bích Thủy

Theo The Handwriting on The Wall
Một người mẹ nào khi nghe con mình nói lên LÒNG YÊU THƯƠNG mẹ mà mình không hạnh phúc. Con yêu mẹ là một điều chắc chắn, cũng như mẹ yêu con. Không có một người mẹ nào không yêu thương con, cũng như không có một người con nào không yêu thương mẹ.
LÒNG YÊU THƯƠNG mẹ của đứa con đã làm rung động lòng người mẹ: “Mắt chị bỗng nhòa đi khi nhìn lên chỗ tường con vẽ “CON YÊU MẸ”Đây là LÒNG YÊU THƯƠNG của mẹ con và còn biết bao nhiêu LÒNG YÊU THƯƠNG khác nữa trong muôn hình vạn nẻo.
Ai cũng có và cũng biết rất rõ LÒNG YÊU THƯƠNG của mình, nhưng khi thực hiện LÒNG YÊU THƯƠNG không đúng chỗ, đúng nơi, đúng lúc đã khiến cho mọi người khổ đau.
Thương yêu mà làm khổ đau cho nhau cũng không phải là ít, vì thương nhau nên mới chiếm hữu nhau, chiếm hữu nhau để làm của riêng của mình, vì thế mà vợ nói chuyện với người đàn ông khác là người chồng bực bội, ngược lại chồng nói chuyện với người phụ nữ khác là người vợ không chấp nhận. Vì bực bội và không chấp nhận như vậy nên vợ chồng thường hay xung đột và tranh cãi khiến cuộc sống gia đình bất an, hạnh phúc không còn, đôi khi còn biến gia đình là địa ngục.
Ai cũng nói được LÒNG YÊU THƯƠNG: tôi thương tôi; tôi thương cha mẹ tôi, vợ con tôi và tôi cũng thương tất cả mọi người nữa. Danh từ YÊU THƯƠNG của họ thật là đơn giản nhưng không phải nói YÊU THƯƠNG là YÊU THƯƠNG đâu quý vị ạ!
Ngoài miệng nói YÊU THƯƠNG nhưng trong lòng chưa chắc đã YÊU THƯƠNG. Người vợ không nói lời YÊU THƯƠNG mà hành động chu đáo lo cơm nước, giặt giũ quần áo cho chồng, cho con, nhà cửa vén khéo sạch đẹp ngăn nắp, đó là người vợ thực hiện LÒNG YÊU THƯƠNG cũng như người chồng YÊU THƯƠNG vợ không phải chỉ nói lời nói suông mà giúp vợ bằng hành động như khi đi làm về thấy vợ làm chưa xong thì giúp vợ một tay như dọn cơm, rửa bát, quét nhà hoặc tắm giặt và thay quần áo sạch sẽ cho con cái hoặc dạy dỗ con cái học hành. Nhất là trong những dịp lễ tết nên mua quà bánh cho con cái thì không nên quên phần quà của vợ, tuy phần quà không bao nhiêu nhưng đã nói lên được LÒNG YÊU THƯƠNG.
Khi nào có việc nghịch ý trái lòng thì mới biết LÒNG YÊU THƯƠNG của mình có hay không. Nếu có LÒNG YÊU THƯƠNG thật sự thì người ta mới dễ dàng tha thứ, bỏ qua những lỗi lầm của nhau. Cho nên người có LÒNG YÊU THƯƠNG thì không bươi móc những chuyện xấu tốt của người khác. Còn ngược lại không có LÒNG YÊU THƯƠNG người ta sẽ bươi móc tất cả những gì xấu xa, đê tiện của kẻ khác để cho mọi người cùng biết, để cho mọi người cùng không ưa, cùng ghét như mình.
Trong cuộc đời này những điều đó đã xác định LÒNG YÊU THƯƠNG của mọi người có hay không.
Nói YÊU THƯƠNG thì ai cũng nói rất hay nhưng làm được sự YÊU THƯƠNG thì ít ai làm được. Một bằng chứng thiết thực để chúng ta suy ngẫm: Ai cũng biết rằng mình YÊU THƯƠNG mình, nhưng YÊU THƯƠNG mình lại làm khổ mình nhiều nhất.
Bởi vậy, sự thật trong cuộc đời này chẳng có ai YÊU THƯƠNG ai cả, ngay cả bản thân của mình, mình còn chẳng chút THƯƠNG YÊU mình, thì bảo sao mình THƯƠNG YÊU người khác. Ngay cả cha mẹ, vợ con là những người thân nhất. Lời nói này chắc quý vị không tin đâu, nhưng rồi quý vị sẽ tin.
Đây quý vị lắng nghe, họ nói thương họ sao mỗi lần có điều gì nghịch ý, trái lòng là họ tức giận, căm thù, buồn phiền, hờn trách, lo rầu, sợ hãi v.v.. Hành động làm khổ như vậy mà bảo rằng họ YÊU THƯƠNG họ sao? Họ là những người có hiểu biết, có trình độ kiến thức sao họ khờ dại để tự làm khổ mình quá vậy?
Quý vị cứ nghĩ xem: tức giận, căm thù, buồn phiền, hờn trách, lo rầu, sợ hãi v.v.. không phải là sự đau khổ sao?
Tại sao họ biết giận hờn, buồn phiền v.v.. là đau khổ. Vậy mà họ lại chấp nhận đem sự khổ đau vào thân tâm của mình. Biết đó là sự khổ đau thì ai cũng dừng được, nhưng sao họ không dừng, không dẹp để tâm họ được thanh thản, an vui thì có lợi lớn cho mình phải không?
Biết sân giận, buồn phiền, lo lắng, sợ hãi là đau khổ sao lại chấp nhận để chịu đau khổ. Họ toàn là những người có trình độ học thức cao, có bằng tiến sĩ, thạc sĩ, toàn là giáo sư đại học chớ đâu phải là người ngu dốt thiếu học. Thế mà họ cam tâm chấp nhận những sự khổ đau này thật là vô lý, nhưng sự thật là như vậy ít ai thoát ra mọi sự khổ đau này.
Do những điều này mà chúng tôi xác định: Không có người nào biết thương chính họ, mà không biết thương chính họ thì làm sao bảo rằng thương người khác được. Phải không quý vị?
Cho nên họ tự làm KHỔ họ như vậy mà bảo rằng họ THƯƠNG họ thì chúng tôi không tin lời nói đó.
Một lần nữa chúng ta nên xác định: Con người không có LÒNG YÊU THƯƠNG,vì chính con người tự làm khổ mình vô vàn chỉ cần một chút không vừa ý là đã tự làm khổ mình rồi, vậy mà bảo rằng mìnhYÊU THƯƠNG mình thì quý vị nghĩ sao? Lời nói đó có đúng không? Có đáng tin cậy không?
Cho nên chúng tôi nói: người ta nói YÊU THƯƠNG người ta chớ thật sự người ta KHÔNG YÊU THƯƠNG người ta chút nào cả, người ta luôn luôn làm khổ người ta. Một vấn đề nữa để làm sáng tỏ cho mọi người biết con người không có LÒNG YÊU THƯƠNG.
Ai cũng đều biết, trong cuộc sống hằng ngày người ta thường nói YÊU THƯƠNG, nhưng sự thật người ta không YÊU THƯƠNG, người ta luôn luôn đem những sự đau khổ vào thân họ bằng cách giết hại và ăn thịt các loài vật khác. Khi loài vật bị giết hại có con vật nào không đau khổ. Cho nên giết hại và ăn thịt là đem sự đau khổ vào thân mà không biết.
Luật nhân quả ai cũng biết, nhân nào quả nấy, khi nhân làm khổ các loài vật thì quả phải chịu khổ đau. Chúng ta gieo nhân giết chết con bò, con heo, con gà, con vịt, con cá, con tôm v.v.. thì tất cả những con vật này phải chịu đau khổ. Khi quả đến chắc chắn chúng ta phải chịu đau khổ như các loài vật bị chúng ta giết.
Cho nên chúng ta ăn thịt chúng sinh là chúng ta đem sự đau khổ vào thân của chúng ta có đúng như vậy không quý vị?.
Nếu quý vị nói rằng quý vị có thấy con bò, con heo, con gà, con vịt, con cá, con tôm v.v.. nó có đau khổ đâu!
Nếu quý vị bảo rằng không thấy sự đau khổ của chúng sinh thì quý vị không thành thật với lương tâm quý vị.
Muốn biết sự đau khổ này chúng tôi xin quý vị vui lòng cho chúng tôi trói quý vị lại và lấy dao cắt ra từng miếng thịt của quý vị, cũng giống như quý vị đã từng cắt những miếng thịt gà, vịt, heo, dê, bò v.v.. Lúc bấy giờ chúng tôi tin rằng quý vị sẽ kêu la thảm thiết và quằn quại trong đau đớn.
Chỉ đứt tay có một chút thôi mà còn đau nhức, còn khó chịu thay huống hồ cắt cổ nhổ lông. Vậy mà quý vị giết con vật ăn thịt bảo rằng không thấy chúng đau khổ thì quý vị có phải là con người hay là gốc cây, cục đá vô tri, vô giác.
Bởi những người muốn mình trở thành con người vô tri, vô giác nên trong cuộc sống hằng ngày có không ít người lấy sự đau khổ của người khác, của loài vật khác làm sự sống của mình, hoặc lấy người khác làm trò chơi trò đùa cho mình. Những trò chơi đó thường xảy ra tai nạn gây thương tích và đau thương cho nhiều người, tai nạn xảy ra có khi chết người. Nhưng họ thản nhiên và còn thích thú lắm.
Bởi con người vô minh làm điều ác mà không biết mình làm điều ác, làm đau khổ mình, đau khổ người khác và các loài vật khác mà cũng không biết, vì thế mới có những cơn giận dữ, la lối, chửi mắng làng trên, xóm dưới họ tưởng như vậy là anh hùng, là ngon lành không biết sợ ai cả, nhưng họ không biết đó là sự ngu si của họ đã làm khổ họ tận cùng, vậy mà họ không biết thật là người không trí tuệ.
Trong cuộc sống của chúng ta hằng ngày có biết bao nhiêu người ngu si mà không biết mình ngu si nên thường chạy theo lòng ham muốn của mình vì thế khổ này lại chồng lên những khổ khác.
Sống mà như vậy thì làm sao có LÒNG YÊU THƯƠNG mình, thương người và tất cả muôn loài vạn vật khác. Cho nên khi có LÒNG YÊU THƯƠNG thì không còn làm khổ mình, khổ người và tất cả các loài động vật khác.
_______
Trưởng lão Thích Thông Lạc. Lòng Yêu Thương, Nxb. Tôn Giáo, 2011, tập 2.
Link: https://mega.co.nz/#F!KBli1SJS!Tpz4YCnhtYJ8I21CPRt1bQ